CÔ LÊ MINH CHÂU – NGHỀ GIÁO: KHI NGƯỜI THẦY CHỌN DẤN THÂN
𝐒𝐄𝐑𝐈𝐄𝐒: 𝐂𝐇𝐔𝐘𝐄̣̂𝐍 𝐍𝐆𝐇𝐄̂̀ 𝐆𝐈𝐀́𝐎


#𝟏: 𝐂𝐨̂ 𝐋𝐞̂ 𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐂𝐡𝐚̂𝐮 – 𝐆𝐕𝐂𝐍 𝐋𝐨̛́𝐩 𝟓 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 𝐀𝐭𝐡𝐞𝐧𝐚 Đ𝐚̀ 𝐋𝐚̣𝐭
𝑇𝑢̛̀ 𝑏𝑢̣𝑖 𝑝ℎ𝑎̂́𝑛 đ𝑒̂́𝑛 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑎̂𝑛 𝑡𝑟𝑜̛̀𝑖 𝑥𝑎
“𝐶𝑜́ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑔ℎ𝑒̂̀, 𝑏𝑢̣𝑖 𝑝ℎ𝑎̂́𝑛 𝑏𝑎́𝑚 𝑣𝑎̀𝑜 𝑡𝑎𝑦, 𝑡𝑎 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑔𝑜̣𝑖 𝑙𝑎̀ 𝑛𝑔ℎ𝑒̂̀ 𝑐𝑎𝑜 𝑞𝑢𝑦́ 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡.
𝐶𝑜́ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑔ℎ𝑒̂̀ 𝑡𝑟𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑐𝑎̂𝑦 𝑣𝑎̀𝑜 đ𝑎̂́𝑡, 𝑚𝑎̀ 𝑐ℎ𝑜 đ𝑜̛̀𝑖 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 đ𝑜́𝑎 ℎ𝑜𝑎 𝑡ℎ𝑜̛𝑚.”
Vâng, nghề tôi muốn nhắc đến là nghề giáo.
Thật lòng mà nói, tôi không bắt đầu bằng một giấc mơ trở thành giáo viên. Dù lớn lên trong gia đình có truyền thống dạy học, tôi từng nghĩ mình sẽ đi một con đường khác. Tôi sợ sự lặp lại, sợ áp lực vô hình của hai chữ “nhà giáo”, sợ mình không đủ kiên nhẫn để bước đi cùng từng đứa trẻ qua những năm tháng dài. Nhưng có lẽ, đúng như người ta vẫn nói, nghề chọn người.
Là một người con của Thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã quen với nhịp sống nhanh và ồn ào. Thế rồi, cơ duyên đưa tôi đến Đà Lạt – thành phố của những màn sương, của những buổi sáng lạnh, những con dốc chậm rãi và cả những mùa hoa gây thương nhớ. Tôi yêu Đà Lạt theo cách rất tự nhiên. Yêu không vì điều gì quá lớn lao, chỉ vì ở đó tôi thấy lòng mình dịu lại. Và cũng chính ở mảnh đất này, tôi đã gặp Trường Tiểu học & Trung học cơ sở Athena Đà Lạt vào 1 ngày tháng 7 – 2022.
Thời gian gắn bó chớp mắt đã bốn năm. Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên. Ngôi trường còn rất mới, mọi thứ gần như bắt đầu từ con số không. Những buổi chiều, cả tập thể giáo viên chúng tôi cùng nhau lắp từng chiếc bàn, khiêng từng cái ghế, mở từng thùng sách còn thơm mùi giấy mới rồi cẩn thận xếp lên kệ. Không ai bảo ai, mỗi người một việc. Mệt nhưng vui. Vất vả nhưng đầy hy vọng. Khi mọi thứ dần hoàn thiện, điều chúng tôi mong chờ nhất là được gặp các con.
Ngày đón học sinh đầu tiên, những gương mặt bỡ ngỡ, ánh mắt vừa tò mò vừa rụt rè bước qua cổng trường. Với các con, mọi thứ đều mới. Và với chúng tôi cũng vậy. Môi trường mới. Đồng nghiệp mới. Chương trình học mới theo định hướng quốc tế. Không chỉ dạy kiến thức, chúng tôi cùng nhau học cách xây dựng một môi trường mà ở đó học sinh được tôn trọng, được lắng nghe và được phát triển như những công dân toàn cầu tương lai.
Ở Athena, mỗi tiết học không đơn thuần là truyền đạt nội dung trong sách giáo khoa. Chúng tôi đặt học sinh vào trung tâm của mọi hoạt động. Làm sao để một giờ Toán không khô khan? Làm sao để một bài Văn chạm được vào cảm xúc? Làm sao để các con không chỉ biết “đúng – sai”, mà còn biết “vì sao” và “làm thế nào”? Đó là những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình mỗi ngày.
Có những đêm soạn bài đến khuya, chỉnh sửa từng hoạt động nhỏ để phù hợp với từng lớp. Có những lúc loay hoay vì một học sinh chưa theo kịp bài. Có những lần trăn trở vì một ánh mắt buồn mà mình chưa kịp hiểu. Nghề giáo không chỉ là dạy chữ. Nghề giáo là học cách kiên nhẫn, học cách bao dung, và đôi khi là học cách chấp nhận rằng mình cũng còn nhiều điều chưa hoàn hảo.
Bốn năm qua, tôi được sống trong rất nhiều sự kiện đầy màu sắc: ngày hội khoa học, tuần lễ đọc sách, Tết Fair rộn ràng, Giáng sinh ấm áp, International Day đầy sắc màu văn hóa, tháng thể thao sôi động… Mỗi sự kiện là một hành trình chuẩn bị công phu, là những giờ tập luyện, là tiếng cười vang lên khắp sân trường. Và phía sau những bức ảnh lung linh là biết bao công sức thầm lặng của cả một tập thể.
Tôi nhận ra một điều: bạn sẽ không thể đi xa nếu chỉ bước một mình. Trên hành trình này, tôi biết ơn những người đồng nghiệp đã sát cánh, những người lãnh đạo đã tin tưởng, và đặc biệt là người dẫn dắt đã kiên nhẫn đồng hành cùng tôi suốt chặng đường ở Athena. Chính họ giúp tôi hiểu rằng trưởng thành trong nghề không phải là không mắc sai lầm, mà là dám học từ những điều chưa trọn vẹn.
Điều khiến tôi ấn tượng và tự hào nhất chính là kim chỉ nam của trường: From Dalat to the world. Từ một thành phố nhỏ trên cao nguyên, chúng tôi nuôi dưỡng những ước mơ không hề nhỏ. Trường tôi dạy các con tiếng Anh, hiểu văn hóa quốc tế, nhưng đồng thời vẫn giữ trong tim giá trị Việt Nam. Chúng tôi tin rằng một đứa trẻ ở Đà Lạt hôm nay hoàn toàn có thể bước ra thế giới ngày mai – tự tin, bản lĩnh và nhân ái.
Bốn năm không quá dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng – hoặc đúng hơn, nghề đã chọn tôi. Bụi phấn có thể bám vào tay rồi sẽ rơi đi theo năm tháng. Nhưng những ký ức, những nụ cười, những cái ôm vội cuối giờ học sẽ ở lại.
Nếu được hỏi điều gì khiến tôi ở lại với nghề, tôi sẽ không nói đó là danh xưng “cao quý”. Tôi ở lại vì mỗi ngày đi làm, tôi biết mình đang góp một phần nhỏ bé vào hành trình lớn lên của ai đó. Và biết đâu, một ngày nào đó, chính các con sẽ tiếp tục viết nên những “chuyện nghề” của riêng mình – bắt đầu từ một lớp học nhỏ ở Đà Lạt, và vươn ra thế giới.
𝐹𝑟𝑜𝑚 Đ𝑎̀ 𝐿𝑎̣𝑡 𝑡𝑜 𝑡ℎ𝑒 𝑊𝑜𝑟𝑙𝑑!
— Cô Lê Minh Châu——

